You Are Here: Home» Truyện ngắn » Tàu neo trên sông - Trương Anh Quốc

Tàu neo trên sông 

(Trong tập truyện ngắn Lũ đầu mùa của Trương Anh Quốc (Giải II Văn học tuổi 20 lần III)) 

- Mấy người không phải trực ca kíp gì đã đón đò đi chơi ráo trọi. Còn lại chỉ có mấy mạng trong đó có tôi. Tôi ở lại cho có mặt vậy thôi, trực ca sĩ quan khi có sự cố gì mới xử lý còn không thì ngồi trên phòng cũng được.
Tôi mở máy tính lên viết, mới được mấy dòng thì nghe tiếng gõ cửa, tiếng gõ vừa dứt thì có một cô gái đẩy cửa bước vào. Tôi tưởng là người nhà của ai trên tàu đi lộn phòng.

- Cô tìm ai?

Cô gái không trả lời mà còn hỏi lại:

- Đi đâu hết mà vắng ngắt vậy anh? Anh ở lại có một mình à?

Câu hỏi bâng quơ, cô mở cửa xách đôi guốc bỏ vào bên trong rồi đóng cửa lại giống như cô đi trốn ai đó. Lên tàu mà mang guốc cao gót cho ngã trật bánh chè hay sao?

- Thì họ đi về nhà hay đi phố chơi chứ đi đâu!

Tôi tiếp tục gõ mười ngón tay lên bàn phím. Cô bước lại đứng sau lưng tôi.

- Anh đang viết gì vậy?

- Viết thư!

- Viết thư mà viết trên máy tính, sao không viết trên giấy? Cho em xem với nghen!

Cô gái áp ngực vào sau lưng tôi mát rượi, tôi nghe người dần dần nóng ran. Hai tay cô bóp nhẹ hai bả vai rồi xoa xoa xuống vồng ngực tôi. Tôi đang ở trần vì một mình trong phòng ở trần cho mát. Tôi để im, thử cô làm gì cho biết! Cô choàng qua người rồi cắn nhẹ vành tai, thổi nhẹ vào tai tôi phù phù, nhồn nhột. Hai tay cô vuốt ve vùng bụng tôi rồi nong dần xuống dưới.

- Ủng hộ cho em tiền đò đi anh!

- Ủng hộ gì chứ?

- Thì vui vẻ đó!

Vừa nói cô chen vào phía trước, ngồi xuống đùi tôi. Eo cô thật thon nhưng mông nở, lớp vải mềm trên đùi mát rười rượi. Lớp áo mỏng tang nhìn thấu cả thịt da. Nút áo cô đã mở tự lúc nào, chiếc áo dây trắng phau cũng tuột hờ, ngực cô to, căng tròn và trắng nõn.

- Đừng em! Em qua phòng chú Mùi ấy, phòng kế bên trái phòng này, anh đang viết thư cho người yêu!

- Người yêu anh không có biết đâu mà!

Cô gái áp ngực vào ngực tôi, đổ người về phía trước. Sợ ngã, tôi cũng ôm cô. Máu trong người tôi chạy rần rần xuống dưới rồi dồn ứ một chỗ, cứng ngắt. Tôi không còn chịu được nữa liền bế xốc cô lại chiếc giường nệm, hai tay cô ôm cổ, tôi thấy cô nhẹ như bông. Cô gái như cục bột, hấp dẫn quá! Tôi sẽ ghì cô đến ngạt thở, cho cục bột này nát thành tương mới thôi! Vừa đặt cô nằm xuống thì tôi nghe bên ngoài, trước cửa phòng tôi có tiếng la lớn:

- Tao à? Mày nhìn kỹ lại mặt tao xem! Có phải tao không?

Kèm theo là tiếng khóc phụ nữ. Tôi choàng đứng dậy. Lúc nãy tôi vội quá không khóa chốt cửa, rủi ai đó mở cửa phòng nhìn vào thấy tôi thế này thì chết! Cô gái cứ ôm tôi cứng ngắt.

- Chờ anh chút xíu, anh đi khóa cửa đã!

Nghe vậy cô gái mới chịu thả tay ra. Tôi chưa đóng chốt vội mà hé cửa tò mò xem thử chuyện gì. Thấy chú Năm đang sừng cồ với một cô gái áo hoa cải. Trời nắng nóng mà nhìn màu vàng khè có khác gì bò tót thấy màu đỏ. Chú Năm có tiếng là nóng tính, cái cổ chú ngắn củn và bè bè như rắn hổ mang. Mắt chú trợn ngược. Chú sấn tới. Hoảng quá tôi lao ra can, không thì chưa biết điều gì sẽ xảy ra.

- Đ. mẹ! Cái con này điên!

Cô gái cứ ngồi khóc mà không nói gì. Trông cô thật tội nghiệp. Ngay lúc đó tiếng còi báo động dưới buồng máy kêu inh ỏi, chú vừa chửi thề vừa chạy vội xuống dập báo động. Chú đang đi ca kia mà, chú còn bận bộ đồ bảo hộ lấm lem dầu mỡ. Thì ra chú đang chui đường ductkeel* từ buồng máy lên tận đầu mũi tàu gần hai trăm mét để mở van bơm nước dằn tàu. Đáng lẽ mấy van này mở từ trên boong nhưng hệ thống hỏng rồi nên thợ máy trực ca phải mở mỗi lúc cần bơm. Chú vừa quay về đến gần buồng máy thì nghe tiếng chuông điện thoại reo, reo hoài. Chú khom người đi vội cho kịp, trèo lên cầu thang trong đường hầm, mồ hôi vã ra ướt đẫm. Chú nghĩ là điện thoại của sĩ quan boong gọi xuống máy báo bơm nước dằn hay kế hoạch tàu chạy để chuẩn bị máy, không ngờ khi bắt máy chú nghe giọng phụ nữ. Giọng nữ nhưng gọi đúng tên chú và cần gặp chú gấp!

Cô gái áo hoa cải khóc thút thít. Đò chờ phía dưới mà cô chưa lấy được tiền. Lúc trưa được một người “ủng hộ” nhưng cô chưa lấy được tiền, cô lại tìm chưa ra người. Cô không nhớ kỹ mặt, mà nhớ mặt khách làm gì chứ! Mấy người ngồi ở câu lạc bộ nghe cô tả là cái người râu xoàm. Tàu có mấy người râu xoàm biết ai! Anh ấy chừng U.40. Mấy người râu xoàm tàu này cỡ U.40 cả! Người nào chịu chơi mà chơi chịu thế không biết! Mà đâu còn ai râu xoàm trên tàu, à, còn có chú Năm đang đi ca dưới máy. Hay là chú Năm? Thằng Kích láu cá vỗ đùi đánh đét.

- Chú ấy đang đi ca dưới máy em tìm không ra là phải, em gọi số 21 là gặp ngay ấy mà! Điện thoại trên vách tường kìa!

Cô gái nhấc điện thoại và gọi, chú Năm chạy lên tưởng có ai quen gặp mình. Vừa lên hai cầu thang còn nghe thằng Kích nói: Chú lên trả tiền chứ có con nhỏ chờ hoài ở trước phòng chú kìa!

Đúng là phòng của chú thật. Phòng chú là phòng đôi có hai người ở, chú và thằng Sứt. Cô gái vui vẻ ở phòng này, trên giường thằng Sứt nhưng với chú Dương. Hồi trưa Chú Dương ngồi uống bia với thằng Sứt thì thấy cô gái áo hoa cải lượn qua lượn lại. Chú Dương gọi vào uống bia rồi ngã giá, cô gái đồng ý. Ngặt nỗi giờ phòng chú lại có mấy thợ sửa chữa đang nghỉ trưa nhờ, không lẽ dẫn cô gái về phòng rồi cho mấy thợ ra ngoài.

- Sứt, mầy cho tao mượn phòng tí nhé!

Thằng Sứt gật đầu, biết ý cầm lon bia đi ra ngoài. Rồi bạn gọi đi bờ chơi luôn, nó đưa chìa khóa phòng cho chú Dương cầm. Chú Dương xong việc thì có thợ sữa chữa ngoài mũi tàu gọi gấp, chú chạy ra mà chưa kịp về phòng lấy tiền trả. Chú nói cô gái chờ chú xíu. Chú Dương bận, làm xong thì đám thợ nhờ ký nghiệm thu rồi dắt nhau đi nhậu quên phéng cô gái áo hoa cải đang chờ mình. Chú định chiều quay về cũng không muộn, mấy cô gái khi tàu nằm neo thì đón đò ra ở cả mấy ngày trời kia mà.

Tàu neo trên sông mấy cô gái đi đò lên tàu cải thiện. Cải thiện đời sống cho mình và tinh thần cho thủy thủ. Thủy thủ mà, ngày tháng cứ rong ruổi trên biển đương đầu với sóng gió, đâu được gặp vợ con, rồi thấy thèm phụ nữ, nhất là thủy thủ lớn tuổi. Tàu neo là có gái lên tàu. Ngày trước nghề tàu bè rủng rỉnh và có nhiều hàng ngoại mà ở mình không có, gái lên tàu đông hơn thủy thủ còn bây giờ mấy khi phụ nữ lên tàu nên quý lắm. Tàu cập cảng thì cảng vụ cấm phụ nữ, tàu neo thì đi đò, trèo cầu thang cực khổ, chưa kể sóng gió và phải “xin phép” biên phòng, nhất là mấy tàu chạy tuyến nước ngoài thế này. Các cô đã bỏ tàu từ lâu, nhà hàng khách sạn, quán bia đầy ra đó, lên bờ dễ kiếm sống hơn. Bây giờ lên tàu chỉ có gái già, các cô còn kiêm thêm việc bán mấy thứ đồ lặt vặt hay mua van đồng, vòng bi cũ...

Cô gái áo hoa cải khóc mãi. Cô khóc to dần rồi rống lên như cha chết. Thằng Kích láu cá chạy lên thấy vậy liền rút hai tờ năm chục đưa cho cô về đò, tại nó cô mới bị mắng. Nó bảo:

- Sáng mai em ra đây, muốn tìm bao nhiêu người râu xoàm cũng có!

Cô áo hoa cải xuống đò, đu tòn ten trên chiếc thang dây. Chiếc đò nổ giòn hướng về phía bờ sông rồi khuất hẳn. Không biết mai cô có ra tìm người râu xoàm nữa hay không?

Tôi quay về phòng. Cô áo hoa cà vẫn còn nằm trên giường, cô nhìn tôi cười cười. Cô gái như cục bột lọc nhưng lần này thì tôi thấy mất hứng. Tôi ngồi vào bàn viết, viết chuyện vừa xảy ra, viết cho nhanh chứ không chút nữa sẽ quên. Tôi kéo ngăn bàn lấy bóp rút một tờ. Cô gái không chịu lấy, cô cũng không đi mà nằm ệt đó, chắc là chiếc giường nệm êm quá! Hay là buồn ngủ quá? Cũng sợ cô đi, tôi dòm chừng, chút xíu sau thấy cô ngủ mất tiêu...

Tác giả Trương Anh Quốc